Home » Giải trí » Câu chuyện tình yêu lấy nước mắt của bao người

Câu chuyện tình yêu lấy nước mắt của bao người

Vui lòng chia sẻ

Nếu yêu nhau, đến được với nhau và có cuộc sống hạnh phúc viên mãn thì đó là điều đáng mơ ước cảu bao người. Nhưng có những người đã đến được với nhau nhưng cuộc sống trớ trêu đã không cho họ được hạnh phúc trọn vẹn. Đây là một câu chuyện tình yêu đẫm nước mắt.

Tôi có 1 mối tình kéo dài 7 năm, suốt quãng thời gian ấy là biết bao nhiêu cay đắng, tủi nhục của phận làm con gái. Bố mẹ anh không vừa lòng 1 đứa con gái quê mùa, không môn đăng hộ đối như tôi. Bố mẹ anh không chấp nhận tôi trở thành con dâu của ông bà. Biết được gia đình nhà anh không đón nhận tôi nên bố mẹ tôi cũng khuyên răn nhiều lắm. Tôi là người hiểu rõ mối quan hệ của mình và anh, cả hai yêu nhau bằng tình yêu chân thành chứ không phải vì vật chất. Nhưng hình như gia đình nhà anh không hiểu và thông cảm cho tôi.

Tôi cũng năm lần bảy lượt khóc lóc xin anh chia tay đi, chỉ vì không thể chịu được những lời nói như cứa vào da thịt của mình mỗi khi mẹ anh nói kháy như: “Trời ơi, không biết có phải thằng Lâm nó bị uống nhầm thuốc không nữa”. Thậm chí có những lúc đang ở nhà anh ăn cơm, trong bữa cơm mẹ anh cũng nói móc, nói đểu tôi hay hỏi như tôi đã được ăn món này bao giờ chưa, chắc chưa được đâu nhỉ… càng khiến tôi mệt mỏi với tình yêu này.

Đã buông bỏ nhau, cũng đã thử rời xa nhau, nhưng cuối cùng thì chúng tôi lại không bỏ nhau được. Chúng tôi vẫn quay trở về bên nhau sau biết bao giông bão của cuộc đời.

Sau 7 năm ròng rã đấu tranh, cuối cùng chúng tôi cũng có được 1 ngày cưới như ước nguyện chỉ vì tôi lỡ có bầu. Nhìn mặt mẹ anh tôi biết bà đang nghĩ tôi đã cố gài bẫy con trai bà để có được đám cưới này. Mẹ anh cũng không muốn trở thành người thất đức nên mới chấp nhận đứa con dâu như tôi. Tôi  biết điều đó, cũng buồn nhiều và khóc nhiều vì điều đó nhưng tự nhủ rồi khi làm dâu của bà tôi sẽ khiến bà phải nghĩ khác về tôi.

Đám cưới diễn ra, hình như chỉ có chúng tôi vui còn bố mẹ anh thì chẳng tỏ ra chút nào phấn khởi. Bố mẹ tôi cũng thế, từ khi biết bố mẹ anh chẳng ưa gì con gái mình thì họ cũng buồn chẳng kém gì tôi. Nhiều đêm tôi biết mẹ khóc, bố nằm thở dài không ngủ được, tôi biết mình có lỗi với bố mẹ rất nhiều.

Đêm tân hôn, tôi đang có em bé, nhưng đôi vợ chồng trẻ vẫn có cho mình 1 đêm tân hôn nhẹ nhàng. Anh đặt một nụ hôn lên trán tôi và hứa sẽ yêu thương tôi, chăm sóc tôi suốt cuộc đời. Tôi mãn nguyện ngủ say trong vòng tay ấy. Buổi sáng đầu tiên thức dậy, tôi chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh, cặp lồng nhỏ xinh cùng những món ăn mà anh thích cho bữa trưa ở công ty.

26

Đến nơi làm việc anh gọi điện cho tôi nói đến nơi rồi, bữa trưa anh vừa tranh thủ ăn vừa thủ thỉ với tôi vài câu ngọt ngào và những lời khen sến sẩm. Tôi đã nghĩ đây là câu chuyện tình yêu hạnh phúc trong mơ, cái hạnh phúc tôi chưa bao giờ mong cuối cùng cũng có được. Nhưng rồi, buổi tối ấy, anh đã không còn về với mẹ con tôi nữa.

Anh bị tai nạn giao thông, tôi nhìn anh nằm giữa vũng máu tôi khóc ngất. Sao ông trời nhẫn tâm đến thế, tại sao lại cướp đi hạnh phúc mà tôi phải đấu tranh đến tận 7 năm chỉ để được chưa trọn 1 ngày yên ấm. Tôi ngất đi, tỉnh dậy là bệnh viện, lần nữa lao đi tìm anh trong vô thức. Nhưng rồi tôi cay đắng nhận ra, anh đã xa mẹ con tôi mãi rồi. Nhìn xuống đứa con nhỏ còn trong bụng, nước mắt tôi lại lặng lẽ rơi xuống. Có phải quá bất công cho cuộc đời của 1 người con gái. Rồi cuộc sống của mẹ con tôi sẽ ra sao đây? Tôi vô cùng lo lắng cho tương lai của mình và con khi không còn anh bên cạnh.

Comments

comments